I exist in reality.
I live in my own dreams.
Background Illustrations provided by: http://edison.rutgers.edu/

Sô Pha

Ở trên tầng thượng, có cái sô pha
Mỗi khi về nhà, liền lên ngay đó.
Em đã ngồi sẵn, yên lặng chờ tôi
Chui vào lòng em, tôi toe toét cười.
Việc em kì lắm, thế này thế kia
Chỗ tôi cũng vậy, làm hoài chẳng ra.
Hai người chúng tôi, cái sô pha nhỏ.
Uống bia ăn mực, nói xấu chừa ai?
Rồi mặt trời mọc, em vội lay tôi
"Mau dậy dậy thôi, xem rồi hẵng ngủ"
Em ôm tôi chặt, thủ thỉ thù thì
"Chết mày rồi nhé, không chạy được rồi
Ngắm cảnh với ai, phải ở cùng hắn”
Tôi lườm lườm em, quay mặt lén cười.
Ở trên tầng thượng, có cái sô pha.

 Cừu ơi, buồn quá.
 Dù lăn lộn, vùng vẫy, ra vẻ cỡ nào, cuối cùng mọi thứ của tôi đều quay về Cừu.
 Wordpress, Facebook, Instagram, rồi giờ đến Tumblr, tất cả đều là Cừu.
 Mọi người buồn quá. Tôi cũng buồn. Nhưng vì mọi người buồn hơn, nên tôi không buồn nữa. Đúng là nhiều lúc ngoài lạc quan ra chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
 Gần đây nhiều người bắt đầu nói với tôi mấy câu kiểu “Thương mày/cháu/con quá.”
 Tôi không muốn ai thương hại. Làm sao mà phải thương hại?
 
 Hôm nay Pum muốn chết, mà nó cũng thử chết thật.
 Gần đây tôi cũng muốn chết. Nhưng mà hèn lắm, dĩ nhiên là không làm rồi.
 Tôi có một mong muốn ấu trĩ như thế này, tôi chết rồi, tự nhiên mọi người xung quanh tôi đều gặp chuyện thuận lợi và sống vui vẻ. Chết thế thì đáng.
 Tôi nhớ Cừu quá.
 Nhớ cả Long nữa.
 Em trai Long nói chuyện giống hệt Long. Thiếu mỗi điệu cười khùng khục bệnh hoạn. Em giỏi quá, em không rơi nước mắt khi kể chuyện anh mình. Tôi vẫn không khóc. Hình như sự thật vẫn chưa thẩm thấu một chút nào vào người.
 Tôi vẫn nghĩ họp lớp lần sau Long lại về.
 
 Không biết dạo này Cừu sống sao rồi. Đi chơi châu Âu tít mù. Ngày mai tôi cũng đi Hàn Quốc rồi. Một mình, với nhiều người lạ hoắc. Nhưng tôi cũng quyết rồi, không làm người nhút nhát nữa. Tôi phải lạc quan thôi.
 
 Sau này mà gặp lại Cừu, ngoài cái sân thượng của bọn mình, tôi muốn đi Nhật nữa, rồi đi Ireland, rồi đi Ý. Tôi có rất nhiều thứ muốn làm khi gặp lại Cừu. Trái đất tròn lắm, Cừu bảo, Tao tin là sẽ gặp lại nhau thôi. Tròn thật, tròn vo. Đi đến tỉ tỉ vòng vẫn chưa chạm mặt Cừu lần nào. Ai bảo Cừu cũng chạy.
 
 Cừu dừng lại đi.
 
 Lũ trẻ lớn hết rồi Cừu ạ. Chúng nó phải và sẽ lên thuyền rời đảo cả. Peter không ôm nổi chúng nữa.
 
 Hook phải ở lại với tôi đấy. Đảo không còn ai nữa rồi.
 
 Tôi nhớ Hook lắm.

*xịt mũi tạo tiếng sóng biển*

*bấm điện thoại nhoay nhoáy*

"Thế là bị ốm đã đúng một tuần và vẫn chưa có dấu hiệu khỏi. Mệt quá huhu. Hôm nay Cừu đi đá bóng về cũng kêu mệt. Cừu già rồi, trở trời cái gân cốt nhũn cả ra, không đọ được với tụi trẻ nữa. Sau này hai đứa mà ốm thì đúng là ở nhà xì mũi cho nhau nghe, bật thêm tí nhạc Hawaii với cái đèn bàn nữa là như đi nghỉ mát :))"

*cuộn người trong chăn*

"Không biết vì ốm hay vì sao mà cảm thấy thời gian ở một mình nhiều quá. Vừa muốn thế lại vừa không muốn thế  Cừu ạ. Ước gì Cừu ở đây. Cho Cừu ngồi xem bóng đá còn tôi nằm ngủ bên cạnh, chịu không?"

*xịt mũi*

"Muốn về nhà quá rồi. Nhìn Cừu một tí xíu là sẽ khỏe ngay"

"Cừu ơi Cừu.."

*chùm chăn qua đầu, nhắm mắt lại*

"Ơi…"

*cười toe toét*

"Bây giờ lại còn tưởng tượng ra cậu ở đây nữa. Cừu thấy chưa? Nhớ  Cừu quá rồi"

"…"

"Cừu ơi Cừu"

"Ơi..?"

"Cừu nắm tay tôi một lát được không?"

*thò tay ra khỏi chăn*

"Ừ"

"Trình độ tưởng tượng của tôi chắc đạt đến level max rồi Cừu ạ. Cừu có ngại tay bị ướt không?"

"Không, tao không ngại đâu"

"Vậy, để yên thế này một lúc nhé"

"Ừ, đến khi mày khỏe lại"

"Vậy, tôi muốn ốm mãi"

"Đừng nói thế, ốm mệt lắm. Mày không thấy thế à?"

"C ó ó ó ó"

"Thế giữa việc khỏi ốm tung tăng bay nhảy lại không bị mệt với việc nằm bẹp trên giường tưởng tượng sờ sờ tay một tên con trai thì mày thấy cái nào tốt hơn?"

"Sờ tay Cừu!"

"Đồ chọn kém!"

"Hehe ~>v<~" *nghịch nghịch mấy ngón tay của Cừu*

"Được rồi, không cười nữa. Mau ngủ đi"

"Nhưng mà ngủ rồi Cừu đi mất thì sao?"

"Không, tao không đi đâu"

"Thật không?"

"Ừ, thật. Tao ở đây với mày"

"Cứ như là truyện nàng tiên bị trấn lột quần áo phải ở lại trần gian ấy nhỉ? Cừu là nàng Chúc Nữ bé nhỏ"

"Ờ, thế mày hẳn là tên tiều phu háo sắc xem trộm tao tắm"

"Được rồi, đi ngủ đi. Mà bỏ chăn ra, tắt thở thì sao?"

"Không được đâu.."

"Sao lại không được?"

"Bỏ ra rồi, Cừu không ở đó nữa."

"Ngủ đi, tao đảm bảo mở mắt ra tao vẫn ở đây"

”..”

"Mày có tin tao không?"

”..Không.”

"…"

"Chúc Nữ vẫn tranh thủ lúc Ngưu Lang đi làm mà trốn lên trời đấy thôi"

"…Được rồi, để tao cởi quần áo để lại đây làm tin nhé?"

"Cừu bậy bạ quá đi mất!”

“Mày thì trong sáng lắm đấy?”

“Tôi cực kì trong sáng, cậu thấy ai thích cậu mà chỉ muốn nắm mỗi tay cậu không sơ múi gì chưa?”

“À, thế  đứa nào bảo muốn sờ sờ lưng tao, rúc vào người tao xem mặt trời mọc?”

“Ai đấy? Ai mà tầm thường thế?”

“Đồ tầm thường!”

“Đồ vu khống!”

"Cừu ơi Cừu.."

"Ơi?"

"Tôi buồn ngủ mất rồi"

"Ừ, đi ngủ đi"

”..Chào Cừu nhé”

"…"

"Cừu không định chào tôi à?"

"…"

"Thôi vậy, tôi đi ngủ đây"

*Rất rất rất lâu sau khi tỉnh dậy, phát hiện ra tay mình ở ngoài chăn vẫn ấm một cách kì cục. Hồi hộp he hé mắt ra khỏi chăn nhìn nhìn*

"Cừu..ơi..Cừu..?"

"Ơi?" *cười dịu dàng*

"Cừu đấy à?"

"Ừ"

"Sao Cừu lại về?"

"Có người kêu nhớ tao quá"

"Cừu cấu tao một cái đi"

*bị cấu rất đau*

"Đồ mít ướt, sao lại khóc rồi?" *sờ sờ đầu*

"Không phải, đây là triệu chứng phụ khi uống thuốc cảm!"

"Được rồi, đồ mắc triệu chứng phụ khi uống thuốc cảm"

"Không phải mơ nữa à?"

"Ừ, không phải" *dùng tay còn lại lau lau mặt*

"Cừu ơi Cừu" *nghịch mấy ngón tay của Cừu*

"Ơi?"

"Cừu đừng đi nữa"

"Ừ, không đi nữa"

"Kể cả khi tôi khỏe lại?"

"Kể  cả khi mày đuổi tao đi"

"…Thế thì cũng hơi lâu"

"Nhưng tao có điều kiện"

"Hứ?"

"Từ nay mọi thứ đều nói với tao, đừng viết note cho tao trên điện thoại nữa"

”..Không được đâu”

"…" *mặt buồn*

"Sến lắm!"

"Có lúc nào mày không sến à?"

"Á, Cừu ơi!!" *giật mình ré lên*

"Ơi?" *cười phì*

"Tôi chưa dọn phòng. Cừu đừng nhìn nữa"

"Tao vô tình thấy hết núi quần áo ở góc giường mày rồi"

"Á!"

"Không sao, tao sẽ quen dần"

”..Cừu có chắc không?”

"Chắc cái gì?"

"Ở lại đây với tôi?"

"Chắc chắn"

*vuốt vuốt mấy ngón tay ướt mồ hôi, cười diệu dàng*

"…Vậy, chào Cừu"

"Ừ, chào."

"Cừu ơi Cừu"

"Ơi?"

"Tao muốn ăn đá nhuyễn cà phê!"

 

 Hôm qua em khoe ảnh đi Venice trên trang cá nhân. Tôi tự nhiên có ý nghĩ, sau này lớn lên rồi, cố gắng kiếm được thật nhiều tiền và đến những nơi em đã chụp ảnh. Thế là tự nhiên có một mục tiêu.

 Thời gian thực sự rất khắc nghiệt. Có thể chưa đến một năm, ý nghĩ ấy sẽ tan biến, nhưng hiện tại thì nó rất mạnh.

 Đến năm 30 tuổi, tôi vẫn nhớ em, thì không biết nên vui hay buồn đây. Không biết bao giờ thì em lập gia đình. Tôi còn viết sẵn truyện tôi đi dự đám cưới của em rồi. Tóc tôi ngắn cũn và tôi mặc cái váy hoa liti lần đầu tiên trong đời. Tôi uống rượu cùng em, chúc tụng trong cương vị một người bạn cùng lớp.

 Mong là tôi lập gia đình trước em, đi đám cưới hai mình chắc đỡ tủi hơn.

Nói tóm lại thì giờ tôi đã có mục tiêu là đi Ý và chụp ảnh ở tất cả những nơi em đến. Em cứ chờ đó.

 Hôm nọ tôi nằm mơ thấy em. Chuyện dài lắm nhưng tỉnh dậy thường thì quên gần hết.

 Chỉ nhớ cảnh rất nhiều người ở trên sân trường, không biết vì gặp lại hay vì sắp chia xa mà tôi chạy đi ôm tất cả mọi người một lượt. Nhưng em lúc nào cũng là ngoại lệ.

Thế mà chẳng hiểu tôi nghĩ gì, chạy đến lay lay tay áo em, “Tao ôm mày một cái nhé?”. Em quay lại, ánh mắt hằn học, dữ dằn như đang vô cùng tức giận cái gì. Có người chạy đến kéo tôi ra, bảo không biết em từ lúc về bị làm sao, giống như là hoá điên vậy.

 Giấc mơ nhảy sang một cảnh khác. Em miệt mài ngồi vẽ những cái cột hằn mạnh trên tờ giấy trắng, tôi ngồi bên cạnh em, gối đầu lên cánh tay khoanh tròn đặt trên bàn lặng lẽ khóc. Lần nào giấc mơ có em là y rằng có cảnh tôi khóc. Em không để ý đến tôi, giống như thể em thuộc về một thế giới khác rồi. Một giọt nước mắt lăn xuống tay em, em ngưng lại, nhìn chằm chằm vào tay mình.

 Rồi rất lâu sau đó, một ngày tôi không còn khóc nữa, tôi lau nước mắt đứng dậy, quyết định rời đi. Nhưng được vài bước, em choàng tay qua vai ôm lấy tôi, không nói một lời. Đôi lông mày em nhíu lại bất lực, ánh mắt buồn bã hạ trên vai tôi, em tựa vào tôi, bàn tay ghì nhẹ..

 Giấc mơ chỉ dừng lại ở đó. Nhưng tôi đoán là tôi của giấc mơ đó không đi được nữa. Tôi ở lại cùng em, dù có lẽ phải kiên nhẫn hơn nhiều.

 Tỉnh dậy nằm trần nhà, tôi phát hiện tôi ở thì hiện tại vừa là em vừa là tôi. Tôi là người có tâm trí lúc nào cũng như phát điên, không muốn ai lại gần mình quá, nhưng lại muốn một người đủ kiễn nhẫn ở lại, yên lặng, thặt yên lặng đứng bên tôi thật lâu. Tôi là người luôn để quá khứ níu kéo, dù quá khứ ấy khiến tôi không thể bước tiếp được, nhưng tôi kiên nhẫn với nó, và tôi tự nguyện ở lại.

 Dù thế nào, tôi đang rất nhớ em. Nhớ nhiều quá.

Trời mưa rả rích.

Không biết em thi có tốt không.
Trong phòng thi có hai người giống em. Người giống mắt, người giống khuôn mặt và miệng.

Giống quá. Nên tôi nhớ em. Hay là tôi nhớ em, nên thấy giống nhỉ?

Môn thứ hai chẳng biết một cái gì, ra vẻ đọc một hồi rồi tô zíc zắc. Buồn ngủ ríu cả mắt nên tôi nằm bò ra bàn, lén lút nhìn bạn có khuôn mặt giống em. Bạn ngẩng đầu lên nhìn thì vội vàng liếc cô giám thị.

Hồi xưa tôi cũng hay giả vờ ngủ để lén nhìn em từ tổ 4. Nhưng em chưa bao giờ ngẩng lên. Em bận với những bạn thân mới, với mấy trang sách, với thế giới chỉ có mình em và hai cây bàng ngoài cửa sổ. Em đã thôi không còn nhìn tôi từ lâu.

Mưa tầm tã. Hôm nay tròn hai tháng Long mất. Không biết mày đang làm cái gì ở thế giới của mày, hát nhạc Britney Spears hay đi xung quanh kể truyện cười chỉ muốn tát cho vào mặt?

Hôm qua tao ngồi đọc “Về nhà”. Tao nhớ mày ghê gớm. Họp lớp hai năm trước, mọi người xúm lại an ủi A khóc oà vì không thích ứng nổi trường mới. Tao không muốn ai thương hại. Tao không khóc. Mày chạy ra ngồi với tao, cười điệu cười khó chịu quen thuộc. Tao úp mặt vào hai lòng bàn tay, khóc với mày. Mày chưa bao giờ để tao một mình.

Mưa va mạnh vào cửa sổ. Bên ngoài nhoà bóng vì nước mưa. Tâm trạng nhạt nhoà y như vậy. Dùng từ “loang lổ” có vẻ là phù hợp.
Một ngày loang lổ.

Ngày mai thi đợt một rồi.
Không cảm thấy gì lắm.

Em nhắn tin. Một cái tin send list.
Hồi trước mỗi khi đến dịp gì, em mà nhắn tin, câu đầu tiên tôi reply em luôn là, mày send list hay chỉ mình tao đấy?
Em sẽ bảo, dĩ nhiên chỉ mình mày.
Lần sau để đỡ mắc công tôi hỏi, em đều dùng biệt danh em nghĩ ra theo từng thời kì để nhắn tin cho mình.
Lúc đợi pháo hoa em sẽ nói, Bé Quạ, năm mới nhớ nghe lời tao hơn.
Trước giờ thi, điện thoại tôi luôn có mấy cái tin kiểu “Chổi phải thi tốt đấy”

Tôi đã từng là một người rất đặc biệt với em. Hoặc là tôi luôn nghĩ thế.
Tôi bây giờ lại là một trong rất nhiều cái tên em không nhớ trong danh bạ.

Mọi người chạy nhanh quá, hay tại tôi bước quá chậm, quá chây lì?
Tôi mãi không thích ứng được.